Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

Sự tích hoa tóc tiên

Hoa tóc tiên một loài hoa với cái tên thật dễ thương và khác biệt . Hoa có lá mỏng, cánh hoa nhẹ nhàng mỏng manh trước gió. Bạn đã từng được nghe sự tích hoa tóc tiên chưa?

Ngày xưa tại một vương quốc nọ có một gia đình bá tước vô cùng giàu có và quyền lực đều được mọi người trong vùng biết đến. Vị bá tước có một gia sản lớn và ngài cũng là một người cha của ba nàng công chúa rất xinh đẹp. Bá tước đặt tên cho ba người con gái của mình với tên như những loài hoa đẹp ngày nay.

Vị bá tước là một người cha thật hạnh phúc khi ba người con gái đều là những cô gái mà ai cũng ngưỡng mộ. Người con gái lớn của vị bá tước tên Hướng Dương nàng quyến rũ và được mọi người đặt cho mệnh danh là ánh mặt trời nhìn nàng luôn hướng về ánh mặt trời rất rạng rỡ. Luôn là niềm ao ước của không ít chàng trai ở đây.

Công nương thứ hai Bách Hợp nàng lại mang một vẻ đẹp tinh tế, đầy sự kiêu sa huyền bí. Và cô con gái út được vị bá tước gọi Tóc Tiên cô con gái út rất xinh xắn và đáng yêu. Vì nàng mang vóc dáng nhỏ bé mỏng manh lên luôn được sự che chở của mọi người trong gia đình. Nàng có vẻ đẹp yêu kiều, duyên dáng, mềm mại.

Vị bá tước có 3 cô con gái đều là những biểu tượng của sắc đẹp mỗi một người lại có một vẻ đẹp khác nhau. Khi 3 nàng đi cùng nhau thì vẻ đẹp của 2 cô chị Hướng Dương và Bách Hợp luôn thu hút được ánh nhìn từ mọi người.

Đến một ngày nọ, khi nàng Tóc tiên đang dạo chơi trong vườn, thỏ thẻ cất tiếng hát, tận hưởng cảm giác an bình của buổi sớm mai. Bỗng một chàng trai từ đâu xuất hiện, bước đến cạnh nàng, cất lời: "Xin chào công nương xinh đẹp”.

Một chàng trai với gương mặt thanh tú, đầy quyến rũ chàng càng tỏa sáng hơn khi giọng nói ấm áp của chàng được cất lên. Nàng công nương đã bị loạn nhịp trước chàng trai. Nàng chỉ kịp mỉm cười mà không nói được gì khi bị chị vú kéo về phòng để chuẩn bị cho bữa tiệc sắp diễn ra vào tối nay.

Tại tòa lâu đài lung linh những chàng trai cô gái xinh đẹp đang hội tụ ở đây để chào đón hoàng tử . Chàng trại mà hằng đêm các cô gái luôn ao ước được bên chàng. Khi chàng trai xuất hiện thì mọi người đều nghiêng mình đón vị hoàng tử.

Trong lúc đó, có một cô gái tim giật thót tim khi chợt nhận ra người đàn ông đã làm lòng nàng xao xuyến, trở nên như vô hồn suốt ngày hôm nay lại chính là hoàng tử của vương quốc. Mọi người trong lâu đài đều hồi hộp chờ đợi xem hoàng tử sẽ chọn ai. Và khi ánh đèn dừng lại trước chỗ công nương Tóc Tiên. Và hai người đã cùng nhau khiêu vũ.

Họ đã có tình cảm với nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên và với một tình yêu chân thành và sâu sắc hoàng tử đã nhận ra được nét đẹp đặc biệt chỉ nàng mới có. Và kết thúc có hậu cho một tình yêu là một đám cưới đã được diễn ra giữa Tóc Tiên và hoàng tử. Họ sống hạnh phúc bên nhau suốt cuộc đời.

Sự tích hoa tóc tiên là một câu chuyện cổ tích của một công nương xinh đẹp cùng hoàng tử của một vương quốc. Một câu chuyện tình yêu mang một kết thúc vui tươi của hai trái tim đồng điệu trong một tình yêu đơn giản nhưng chân thành.

Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013

Sự tích hoa ngô đồng

Hoa ngô đồng với một màu hồng nhạt pha màu tim tím pha trộn nên một màu sắc thật đẹp và lãng mạn. Với đặc điểm hình dáng cánh hoa uốn cong chụm lại như lồng đèn. Hoa được nở thành từng chùm với những bông hoa nhỏ. Hôm nay mình cũng kể cho các bạn nghe sự tích hoa ngô đồng 

Sự tích hoa ngô đồng

Ngày xửa ngày xưa tại một vùng nào đó có một người đàn ông đánh đàn rất hay. Tiếng đàn của người đàn ông hay đến nỗi ai nghe thấy cũng đều phải khen ngợi. Người đàn ông có một cây đàn hình dạng năm cánh và khi ông gãy đầu có đủ các cung bậc của cảm xúc như vui, buồn, giận, hờn,...

Đi đâu cây đàn cũng luôn được ông mang theo. Ông luôn muốn mình gặp được học trò có tài để truyền dạy nghề của mình và ông còn mong muốn sẽ tìm được người phụ nữ có thể chung sống trong quãng thời gian còn lại.

Một ngày, ông đã gặp cha con nhà nọ khi đi đò, con gái của người đàn ông nọ mới 16 tuổi nhưng lại có một vẻ đẹp không ai sáng bằng. Đó là một nét đẹp trong sáng và cao quý lạ thường cô gái rất thích đánh đàn. Vào một ngày người đàn ông nhận ra người con gái này đều có những phẩm chất của người phụ nữ ông luôn mong muốn. Nhưng lứa tuổi của ông thì lệch rất nhiều so với cô gái đang độ tuổi xuân.

Ông đành giấu kín nỗi lòng của mình. Một hôm ông chủ nhà đã xin ông dạy đàn cho người con của bạn mình. Đó là một người có tài đánh đàn và chỉ cần nghe qua là nhớ mãi. Thấy vậy ông thầy dạy đàn lại nghĩ biết đâu đây lại là người học trò mà ông mơ ước. Rồi ông bảo với người chủ nhà đưa con của người bạn đến.

Cô gái luôn chăm sóc chu đáo cho thầy dạy. Một hôm người bạn của chủ nhà đưa con trai đến, một cậu con trai mười bảy tuổi. Cậu con trai đã đánh thử cho ông thầy dạy đàn nghe và ông vô cùng kinh ngạc bởi đây là tiếng đàn ông chưa từng được nghe bao giờ. Một tiếng đàn sâu lắng rất trong sáng.

Cô gái và chàng trai nhanh chóng trở nên thân thiết. Hai người hay trò chuyện hay đi hái hoa cùng nhau và ông thầy dạy đàn vừa mừng và cũng làm ông đau khổ. Chàng trai rất chịu khó tập đàn và ngày một hay hơn. Tiếng đàn rất có hồn và dễ đi vào lòng người với những giai điệu buồn hoặc vui.

Và rồi đôi trai gái cũng đã yêu nhau từ khi nào không hay. Thấm thoát đã hai năm trôi qua cô gái ngày càng xinh đẹp và chàng trai ngày càng tài năng hơn. Không chỉ có tiếng đàn hay anh còn tự mình viết lên nhưng bản nhạc mới rất gần gũi với cuộc sống.

Rồi một ngày nhà vua tổ chức cuộc thi chọn người tài giỏi. Người thầy đã đưa học trò cũng mình đến kinh thành dự thi. Sau mấy ngày thi cả hai học trò của người thầy đều được khen thưởng . Chàng trai đã được chọn làm người trẻ tuổi đánh đàn hay nhất, cô gái được mọi người yêu thích và ngưỡng mộ nhất.

Sau khi dự tiệc chiêu đãi nhà vua liền ra lệnh mời thầy dạy đàn vào gặp vua. Nhưng người thầy đã ra đi và có để lại cho hai học trò của mình một bức thư. Trước lúc người thầy đi xa, ông đã quay lại từ biệt người chủ nhà và thông báo chuyện đoạt giải của chàng trai và cô gái.

Đêm hôm đó ông ngồi một mình trên bãi cát ven sông. Dòng sông như sáng lấp lánh dưới ánh trăng. Vừa uống rượu, ông vừa ôm cây đàn vào lòng đánh lên những âm thanh đầu tiên của làn điệu đang ngân nga trong lòng ông. Rượu ngon, trăng sáng, ông chìm đắng trong tiếng đàn và cảm thấy mình như đang chơi vơi giữa lưng trời, ở con sông đang sáng rực.

Nhưng cũng lúc này chàng trai và cô gái đã về tới nhà. Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng ông đã trở dậy và âm thầm ra đi không cho một ai hay biết. Thế nhưng vẫn có một người hay biết. Đó là cô gái. Lặng lẽ nhìn người thầy ra đi trong sương sớm, cô khẽ ôm lấy mặt để khỏi bật khóc và đưa tay lau hai giọt nước mắt vừa trào ra.

Sau một thời gian trôi qua, một hôm có người đã mang cây đàn và bình rượu của thầy dạy đàn đến biếu ông chủ nhà. Và được người khách cho biết ông thầy đã mất được mấy hôm do bị cảm nặng. Cả ba người đều vô cùng buồn bã khi biết tin này. Trước khi chết người thầy luôn đánh một bản nhạc quen thuộc rất hay của mình. Chàng trai rất muốn đánh lại bản nhạc của thầy. Rồi chàng cầm đàn so dây tiếng đàn cất lên làm mọi người.

Ông chủ nhà cùng chàng tria và cô gái đã lập bàn thờ và bia ở trong vườn. Cây đàn và bình rượu được treo ngay cạnh bàn thờ của người thầy. Một bình rượu đầy một loại rượu mà ông vẫn hay uống. Rồi vào một ngày trong mùa xuân mọi người ra thắp hương cho người thầy mọi người đều bất ngờ khi trong miệng bình lại mọc lên hai cái lá con to khỏe vươn dài.

Một thời gian sau, cây trổ hoa. Hoa có màu đỏ tươi, năm cánh nhỏ xíu và túm tụm vào nhau nhìn xa như những vết máu đỏ li ti... Mọi người gọi loài hoa ấy là hoa ngô đồng.

Ngày nay ở nước ta cây hoa ngô đồng được trồng tại Huế. Trong Đại Nội ở Huế hiện nay có rất nhiều cây hoa ngô đồng. Đến với Huế vào tháng 2 đến tháng 5 âm lịch bạn sẽ được ngắm, thưởng thức loài hoa đẹp này. Nhưng người thưởng thức hoa lại không hẳn ai cũng biết về sự tích hoa ngô đồng đầy u  buồn này. Một sự tích hoa mang nhiều đau thương.


Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Sự tích hoa nhài

Hoa nhài là loại hoa có hương thơm ngào ngạt làm lòng người say đắm. Hoa có ba màu đó là  màu trắng, vàng, đỏ nhưng loại hoa nhài màu trắng được trồng phổ biến nhất tại nước ta. Hoa rất được yêu thích bởi mùi hương cuốn hút đặc biệt vào ban đêm. Hôm nay các bạn cùng blog sutichhoa tìm hiểu về sự tích hoa nhài rất thân thuộc với đời sống chúng ta.

Từ xa xưa trên trái đất khi loài hoa xuất hiện đều khoác trên mình chiếc áo trắng. Ngoài màu trắng thì không có màu sắc nào khác. Sắc trắng nhập tràn khắp mọi nơi làm cho thiên nhiên mang sắc màu đơn điệu. Một ngày xuất hiện một họa sỹ với những dụng cụ như mực màu, nắm bút lông vẽ .

Khi đến nơi đây nhìn thấy một màu trắng bao phủ tất cả các loài hoa người họa sỹ liền giúp những loài hoa và các khóm hoa có được màu sắc yêu thích. Các đám hoa và cây cối rất vui mừng và xếp hàng để có được màu sắc rực rỡ

Nhài là loài hoa đứng gần họa sỹ nhất và hoa nhài mong muốn có được sắc vàng như của nữ thần mặt trời. Nhưng họa sỹ đã phớt lờ đi mong muốn của hoa nhài và yêu tiên cho hoa hồng. Những bông hoa hồng đều muốn có cả màu đỏ, màu vàng, màu hồng rồi da cam.

Và màu xanh lá được họa sỹ dành cho hoa lu ly và hoa xa cúc. Hoa cẩm chướng với sự phỉnh nịnh dành cho họa sỹ và đã có được màu sắc yêu thích. Người họa sỹ ở lại khu vườn mấy ngày liền để cho những bông hoa đủ loại màu sắc khác nhau

Hoa mẫu đơn cũng được họa sỹ dành tặng cho màu sắc rất nhã nhặn. Họa sỹ lưu lại ở khu vườn mấy hôm liền, và chàng đã ban phát cho các loài hoa đủ loại màu sắc khác nhau. Hoa Ngu Bàng lá rộng thì lại tỏ ra rất mực khiêm tốn. Khi được hỏi thích loại màu gì, nó chỉ đáp cụt lủn: "Màu gì cũng được!". Hoạ sỹ bèn bôi màu xám cho nó rồi hỏi nó có hài lòng không, nó chỉ nói: "Tôi biết, tất cả các màu mực có sắc rực rỡ, chàng đã gần cạn. Nếu ai cũng thích rực rỡ như nữ hoàng hoa hồng thì không còn ai nhận ra được vẻ đẹp riêng của từng loài hoa nữa!"

Hoa păngxê với hình dáng nhỏ bé của mình họa sỹ đã dúng những sắc màu của mình để biến chúng thành những bông hoa mang sắc màu vui nhộn, nhí nhảnh. Còn hoa bồ công anh cũng đã có cho mình một bộ áo mới rất đẹp.

Chỉ riêng loài hoa nhài vì không chịu cầu xin và hạ mình nên hoa đã chọc tức họa sỹ nên hoa vẫn mang màu trắng trên vóc dáng mảnh mai cho đến tận bây giờ.

Các bạn đã cùng mình đọc truyện sự tích hoa nhài để cùng hiểu rõ hơn vì sao hoa nhài lại có màu trắng muốt. Với sự tích hoa nhài ngày hôm nay ta còn có thêm kiến thức về màu sắc của nhiều loại hoa khác hiện nay. Từ thời xa xưa ông cha ta đã biết dùng những loài cây hoa có sẵn như hoa mười giờ dùng để chữa bệnh. Nhưng khi nói đến hoa nhài thì không chỉ dùng để ướp trà mà hoa còn có nhiều tác dụng trong chữa bệnh như chữa mất ngủ, ho, nhức đầu, hoa mắt, chóng mặt, chữa huyết áp thấp, mụn nhọt. Hoa nhài một loài hoa bé nhỏ nhưng mang đến nhiều diều kỳ diệu cho cuộc sống con người.


Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Sự tích hoa bất tử

Sự tích hoa bất tử là gì? Các bạn đã biết loài hoa này nhưng đã từng được nghe truyện về sự tích loài hoa này chưa? Hôm nay vào đầu tuần của một tuần mới Trang Vũ sẽ kể cho các bạn nghe truyện ngắn sự tích hoa bất tử. Một loài hoa không còn xa lạ với mọi người gắn liền với câu chuyện tình buồn đẫm nước mắt.

Sự tích hoa bất tử 01


Ngày xưa rất lâu rồi tại một miền đất có một đôi trai gái yêu nhau sâu đậm. Tình yêu của họ thắm thiết và nồng nàn. Vào một ngày người con gái nghe được tin có một loài hoa quý mọc trên một đỉnh núi cao và nàng luôn ao ước một ngày nào đó có được một chùm hoa quý này

Nhưng bông hoa này rất khó hái và hoa chỉ nở vào mùa đông giá rét. Nếu muốn hái được bông hoa này đòi hỏi phải vượt qua nhiều khó khăn nguy hiểm. Người con trai vì muốn làm hài lòng người yêu nên chàng đã quyết định sẽ đi hái chùm hoa quý đó.

Chàng vượt qua những dãy núi luôn mang theo quyết tâm mang hoa quý về cho người yêu vào mùa xuân để kỉ niệm những ngày xa cách bấy lâu nay. Nhưng trời lạnh và đói khát sau những ngày dài chống trọi với sự khắc nghiệt của thời tiết, địa hình chàng trai đã cạn kiệt sức lực và nằm xuống tại dãy núi này.

Những tại nơi chàng nằm xuống đã mọc lên một loài hoa có màu đỏ thắm, thân cây mềm nhưng bông hoa thì vô cùng cứng cáp luôn nghiêng mình về phía đỉnh núi.

Và người ta gọi loài hoa này là Hoa Bất Tử. Hoa đã được người dân ở đây hái về và phơi khô để làm quà tặng. Những bông hoa được phơi khô và cắm trên những cành cây vót nhọn. Họ làm thêm những cành lá giả cắm vào giỏ hoa làm giỏ hoa chúc mừng trong những dịp lễ .

Hoa bất tử với vẻ đẹp không được mềm mại dịu dàng như hoa hồng hay hoa mẫu đơn nhưng hoa vẫn được yêu thích khi làm quà tặng, quà lưu niệm. Hoa mang ý nghĩa về tình yêu bất tử rất hợp để dành cho những cặp tình nhân.Với ý nghĩa này các bạn trẻ tặng nhau để thể hiện tình cảm của mình. Tuy những bông hoa bé nhỏ đã được phơi khô nhưng hoa vẫn giữ nguyên được màu sắc ban đầu như minh chứng của một tình yêu vĩnh cửu.

Qua truyện ngắn sự tích hoa bất tử với câu chuyện tình yêu đầy cảm xúc về tình yêu sâu đậm mà chàng trai dành cho người con gái mình yêu. Tình yêu mãi là vĩnh cửu cùng năm tháng.

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Sự tích về hoa mộc lan

Hoa mộc lan còn có tên là bạch ngọc lan, ngọc lan hoa. Cây có thân gỗ lâu năm được trồng rộng rãi ở ven đường của nhiều nước bởi vẻ đẹp tinh khiết của hoa cùng hương thơm nhẹ nhàng rất hấp dẫn. Hình dạng hoa mộc lan của chúng sắp xếp thành vòng, các loài trong họ có nhị và nhụy hoa sắp xếp thành hình xoắn ốc trên đế hoa hình nó. Hoa mộc lan có nguồn gốc từ Châu Á vì vậy mà sự tích hoa mộc lan đã được viết lên tại nước Nhật xinh đẹp.

Sự tích hoa mộc lan

Trên đất Nhật, có nàng Keiko mồ côi cha mẹ từ nhỏ và phải tự kiếm sống bằng nghề làm hoa giấy. Nàng làm việc vất vả suốt từ sáng sớm đến tối mịt, nhưng hoa bán được nhiều mà lãi chẳng đáng là bao. Làm việc mệt nhọc mà vẫn không có nhiều tiền để mua cho mình một bộ kimono, nàng lấy làm buồn lòng.

Rồi đến một ngày, có một chú vẹt đã cho nàng biết được bí quyết làm hoa giấy thành hoa thật nhờ vào việc tiếp tế cho chúng những giọt máu của chính mình. Khi biết được nàng đã nhỏ những giọt máu lên hoa giả để biến chúng thành hoa tươi.

Hoa của Keiko trở nên đẹp một cách kỳ lạ và nàng làm không kịp bán. Keiko giàu lên nhanh chóng. Tiền đã giúp cô thay đổi thành một thiếu nữ xinh đẹp, điệu đà. Tiền đã đưa cô đến với vũ hội, gặp được người cô yêu. Người yêu của Keiko muốn rằng cô sẽ kiếm đủ tiền để mua cho cả hai một ngôi biệt thự.

Để thực hiện ước mơ này, hoa tươi cần được bán nhiều hơn, Keiko bắt đầu lao động cật lực hơn và tất nhiên máu ở đầu ngón tay cô cũng phải chích nhiều hơn. Rồi Keiko cũng mua được ngôi nhà nhưng rất nhỏ nên chẳng làm chồng nàng thỏa nguyện. Hoa tươi lại buộc phải bán nhiều hơn nữa. Nhiều mãi, nhiều mãi cho đến một ngày cuối cùng của nàng cũng bị vắt kiệt trước cái giá quá hời của một vị khách Pháp.

Cây hoa với một bông đỏ thắm này đã biến giấc mơ sống trong biệt thự của người chồng ích kỷ thành sự thực, nhưng nó cũng lấy đi hơi thở cuối cùng của Keiko. Còn vị khách đặc biệt yêu thích hoa tươi của Keiko thì hân hoan mang nó về nước và trìu mến gọi nó là mộc lan. Từ đó, loài người cùng lúc có thêm một huyền thoại buồn và một loài hoa quý mang tên Hoa Môc Lan.

Sự tích về hoa mộc lan là một câu chuyện buồn về một cô gái Nhật Bản đã hi sinh tới giọt máu cuối cùng vì mong muốn ích kỷ của người yêu. Từ đây ta có một câu chuyện kể về loài hoa đẹp này đem đến nhiều suy ngẫm.

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Sự tích hoa quỳnh, giao

Hoa quỳnh với hương thơm ngào ngạt hay nở về đêm. Hoa có đặc điểm giống hoa dạ lan hương khi nở về đêm. Nếu muốn thưởng thức vẻ đẹp và hương thơm của hoa quỳnh bạn hãy chọn thời điểm vào đêm muộn. Hoa còn được mệnh danh là nữ hoàng của bóng đêm. Hoa có hai màu là màu trắng và màu đỏ nhưng hiện nay hoa quỳnh trắng được trồng phổ biến hơn. Cùng nghe câu chuyện sự tích hoa quỳnh các bạn nhé.



Truyện kể lại rằng:

Đã lâu lắm rồi vào thời Tùy Dương khoảng vào năm 600 bên xứ sở Đại Quốc xa xôi trong một ngôi làng nghèo nhỏ có một bà mẹ góa với công việc hàng ngày bán hàng ăn cho những nho sinh trong trường làng. Các nho sinh thường hay mua đồ ăn của bà mẹ góa. Bà mẹ góa có ba người con, một mình bà phải nuôi ba người vì chồng bà đã tử trận.

Bà có một người con gái tên Quỳnh năm nay vừa tròn 15 tuổi và có rất nhiều anh chàng nho sinh để ý. Quỳnh là cô gái xinh đẹp nhưng nhà cô lại rất nghèo những người yêu cô thực sự cũng rất nghèo không có tiền để sắm một cơi trầu để đến xin cưới cô.

Vì thế mà nàng đành ở vậy giúp mẹ bán hàng nuôi hai em nhỏ. Quỳnh là cô gái thùy mị, nết na có vẻ đẹp không phải cô gái nào trong vùng cũng có được. Quỳnh không chỉ đẹp về bề ngoài mà nội tâm tính cách của Quỳnh cũng được rất nhiều người yêu quý bởi cô chưa làm mất lòng ai bao giờ.

Quỳnh cũng rất có duyên bán hàng ngày nào Quỳnh bán hàng cũng hết sạch và không bao giờ bị ế. Có một chàng trai tên Giao một nho sinh thanh tú, lịch thiệp và học rất giỏi. Ngày nào chàng cũng đi qua và mua xôi của Quỳnh. Và rồi chàng đã si mê nàng từ lúc nào không hay.

Chàng đã mang theo quyết tâm phải gắng học thi đỗ làm quan để hỏi Quỳnh làm vợ. Quỳnh cũng đã có cảm tình với chàng và chỉ chàng ngỏ lời.

Nhưng trong trường cũng có một nho sinh con nhà quan của vùng mặc dù đã có vợ nhưng vẫn đem lòng si mê Quỳnh. Hắn cậy mình là con quan có chức có quyền nên luôn muốn chiếm đoạt nàng về làm vợ lẽ. Nhưng Quỳnh luôn tìm mọi cách để lé tránh hắn, hắn rất bực và lợi dụng quyền lực của cha mà đem vàng bạc châu báu qua hỏi nàng nhưng Quỳnh và bà mẹ đã khôn ngoan từ chối.

Biết là từ chối khéo, dùng kế trì hoãn. Nhưng hai mẹ con chỉ mong sao chàng Giao kia hãy mau mau đem lễ vật đến hỏi, thế là xong. Thế rồi, cuối cùng ngày thi cũng tới. Giao đã kịp nói lời hẹn ước với Quỳnh trước khi lên đường về kinh dự kỳ thi.

Chàng đi. Đi mãi, ba năm đã trôi qua, mà không hề có một bóng nhạn, tin câu báo về. Nhà của chàng nho sinh con quan lại đem lễ vật sang dạm hỏi. Lần này thì không thể từ chối được. Nhưng Quỳnh không thể làm vợ bé của một tên con quan vốn học dốt, hợm hỉnh, chuyên đem tiền ra để đo tình cảm.

Nàng xin phép mẹ được cạo đầu lên chùa đi tu. Cuộc đời thật nhiều điều chớ trêu khi Quỳnh vừa vào chùa thì chàng Giao với mũ áo kim khôi trở về làng. Khi vừa về đến làng chành liền hỏi thăm đến Quỳnh, khi biết tin nàng lên chùa chàng đã vô cùng đau buồn.

Oán trách sao không trở về tìm Quỳnh sớm hơn thì đã không xảy ra chuyện buồn như vậy. Chàng vì những công việc làm quan trị thủy giúp dân nên không thể về sớm hơn. Sau khi hoàn thành xong nhà Vua liền cho chàng về thăm mẹ thăm quê nhà.

Mặc dù đã lên chùa nhưng nàng vẫn không thể quên được hình bóng của chàng Giao. Nhà chùa cũng không thể để nàng rời chùa được vì nàng đã cắt đứt mọi duyên nợ với trần đời. Mặc dù rất nhớ chàng nhưng khi chàng Giao đến thăm nàng đã tránh không dám gặp vì nàng sợ rằng khi gặp Quỳnh chàng sẽ không chịu nổi với vẻ ngoài tiều tụy. Hơn nữa quy ước của nhà chùa lúc bấy giờ là như vậy. Đã đi tu là không được nói chuyện với người khác giới.

Nàng không thể ăn uống được gì, ngoài cố gắng quên tất cả sự đời, dồn tất cả tâm huyết vào tiếng kinh, tiếng mõ. Vì quá đau buồn mà Quỳnh đã chết khô chết héo. Nhà chùa cảm động trước hành động, tình cảm của nàng. Họ đem xác nàng thiêu thành tro, để thổi hồn vào một bức tượng đồng trinh.

Một dúm tro tàn bay ra, rơi xuống bãi đất trống trước cổng chùa. Vài hôm sau, người ta thấy chỗ đó mọc lên một loài cây, có lá mà không có cành. Hoa lại có đặc điểm nở vào nửa đêm với màu trắng muốt hương thơm ngào ngạt. Người ta liền lấy tên nàng để đặt tên cho loài cây hoa đẹp này. Đó là hoa quỳnh.

Chàng Giao, sau hàng chục lần lên chùa mà không sao tìm được Quỳnh thì cũng trở nên bi luỵ. Chàng trở về thẩn thờ không ăn, không uống rồi cũng bị bệnh tương tư mà chết. Chổ nấm mồ chàng, bỗng mọc lên một loài cây có cành mà không có lá. Người ta đem cây đó về trồng bên cạnh cây quỳnh, thì quỳnh bỗng tựa vào thân cây đó vươn lên tươi tốt, nở hoa.

Và từ đây nhân dân có tục trồng quỳnh cạnh giao là nghĩa đó. Bông hoa quỳnh vẫn giữ nguyên vẻ khiêm nhường như xưa.Chỉ có những ai hay thức đêm mới thưởng thức được vẻ đẹp thầm kín độc đáo của nàng. Cánh hoa cong, trắng nõn nà, nhụy hoa điểm xuyết màu vàng, hương hoa thơm phảng phất. Dưới ánh trăng thanh, gió rung rung khẽ, lặng lẽ mà đẹp làm sao!

Hoa quỳnh chỉ nở về đêm. Những ai có lòng ái mộ, thực sự quý trọng vẻ đẹp tinh khôi, trong trắng, dịu dàng của hoa mới được thưởng thức mà thôi. Hoa quỳnh chỉ thoáng hương trong chốc lát ngắn ngủi. Khi vầng dương hé rạng, hoa hạ mình xuống, để nhường lại không gian và những tia sáng lung linh cho muôn hoa khác khoe sắc, đưa hương.

Sự tích về hoa quỳnh đã cho bạn một câu chuyện giải thích về nguồn gốc của hoa quỳnh. Hoa quỳnh chỉ có mùi hương trong thời gian ngắn về đêm, khi ánh sáng mặt trời xuất hiện hoa liền khép lại để nhường lại không gian cho muôn hoa khác khoe sắc, đưa hương.